Thứ Sáu, 13 tháng 8, 2010

Cóp nhặt :Bạn của cậu bé đi học bằng tay

Chuyện chưa kể về cậu bé
5 năm cõng bạn đến trường
(Dân trí) -

Mậu sinh ra đã phải chịu thiệt thòi với đôi chân bại liệt, phải đi lại bằng... hai tay. Nhưng Mậu may mắn gặp được người bạn như Chôm - cậu bé có khuôn mặt sáng láng, thông minh suốt 5 năm qua cần mẫn cõng Mậu tới trường.
Đôi bạn có một không hai ở rẻo cao xứ Nghệ
Chúng tôi tìm về bản Xốp Mạt, xã Lượng Minh, huyện Tương Dương, Nghệ An vào một ngày tháng tám. Trong căn nhà nhỏ bên dòng Nậm Nơn, cậu bé Lô Lương Chôm (SN 1998) say sưa chuẩn bị sách vở cho năm học mới. Dù đang trong kỳ nghỉ hè nhưng ngày nào Lô Lương Chôm cũng sang nhà người bạn thiệt thòi Lương Văn Mậu chơi, giúp đỡ mỗi khi Mậu có việc phải đi ra ngoài. 5 năm qua, hình ảnh đôi bạn ấy gắn bó với nhau trên mỗi ngả đường đã quá quen thuộc với người dân nơi đây.
Lương Văn Mậu sinh ra vốn không được may mắn như những đứa trẻ khác. Đôi chân em bị bại liệt từ bé. Em lại mồ côi bố mẹ từ bé nên sống với ông bà ngoại. Bằng nghị lực và sự khổ công, Mậu đã luyện được cách di chuyển bằng tay, nhưng việc đi lại cũng gặp không ít phiền toái và đau đớn. Nhìn các bạn cùng tuổi hàng ngày cắp sách tới trường, Mậu cũng nằng nặc đòi ông bà cho đi học. Thương cháu ông bà cũng cố gắng cho Mậu đến trường nhưng ông bà già yếu, không thể đưa Mậu đi. Và Chôm đã gánh lấy "trách nhiệm" đó.
Hoàn cảnh của Chôm cũng rất đáng thương. Bố Chôm bỏ mẹ con Chôm đi từ lúc Chôm còn bé tí. Mẹ Chôm lại đau yếu suốt. Cuộc sống của 2 mẹ con chỉ biết trông chờ vào quán hàng tạp hóa nhỏ xíu nơi bản cao heo hút này. Sau này hai mẹ con chuyển về sống nhờ trong căn nhà nhỏ của ông bà nội. Đường đến trường của Chôm phải đi qua nhà Mậu.
Mỗi lần thấy Mậu chống hai tay khó nhọc bước đi, đôi chân teo tóp chổng ngược lên trời, chiếc cặp sách mang sau lưng bị dồn xuống cổ,
Chôm lại chạy đến đề nghị được cõng bạn đến trường. Chôm quàng hai chiếc cặp ra trước ngực, ngồi xuống cho Mậu bám vào vai rồi cả hai đến trường. Cứ thế ngày nắng cũng như ngày mưa, Chôm cần mẫn đón và đưa Mậu đi học.
Tình bạn thắm thiết của hai cậu học sinh
Con đường đến trường của đôi bạn này phải vượt qua không ít khó khăn. Đoạn đường đến trường dài đến gần 1km lại lổn nhổn những đất đá, ngày nắng còn đỡ chứ đến ngày mưa đi một mình thôi cũng khó rồi. Thế mà trên lưng Chôm, Mậu chưa từng phải nghỉ học buổi nào. Những hôm tan học, vừa mệt vừa đói, Mậu ái ngại không muốn để Chôm cõng mà đòi tự mình chống tay về nhà nhưng Chôm nhất định không chịu.
Cõng Mậu về đến nhà thì khuôn mặt Chôm cũng đỏ ửng, đầm đìa mồ hôi. Ông Lô Văn Tao - ông nội của Chôm - kể: “Nhiều hôm anh chị họ của Chôm có việc phải đi qua trường nên cho Chôm đi nhờ xe. Đi qua nhà Mậu, Chôm bắt anh chị dừng lại để chở Mậu cùng đi. Có lần chị họ của Chôm đùa: “Chỉ chở Chôm thôi, không chở Mậu đâu”, thằng Chôm nhất định đòi xuống đi bộ để cõng Mậu đến trường”.
Tôi hỏi: Trông em thế này, sao có thể cõng Mậu suốt 5 năm trời được? Chôm cười lộ hàm răng bị gãy mất 2 chiếc: “Mậu gầy nên nhẹ lắm, em có thể cõng bạn ấy đi được”. Nói về bản thân mình, Chôm ngượng, chiếc sẹo nhỏ trên trán đỏ ửng lên. Đó là dấu tích của một lần em bị ngã khi cõng Mậu đến trường. Chôm còn nhớ hôm đó đang cõng Mậu đi qua chiếc cầu treo thì một chiếc xe máy phóng đến. Xe chạy nhanh đâm nhào vào hai cậu bé đang đi trên cầu. Bị húc đau, Chôm ngã xuống nhưng vẫn cố gắng không để Mậu bị đau. Đến khi đứng dậy được thì thấy trong miệng mình có vị mặn chát, máu trên trán chảy xuống tận cằm. Lúc đó Chôm mới biết mình bị gãy mất 2 chiếc răng và bị rách trán. Nhưng Chôm mừng vì Mậu vẫn an toàn.
Cậu bé Chôm không chỉ nhiệt thành giúp đỡ bạn mà còn rất chăm học. Hàng ngày sau giờ tới lớp, Chôm lại sang nhà học bài cùng Mậu. Suốt 5 năm tiểu học, năm nào đôi bạn ấy cũng đạt danh hiệu học sinh tiên tiến. Năm học vừa qua Chôm vinh dự được đi dự Đại hội cháu ngoan Bác Hồ của trường.
Đôi bạn cùng tiến
Năm học mới này, cả Chôm và Mậu đều lên lớp 6. Hành trình đến trường của hai cậu bé sẽ khó khăn hơn nhiều khi trường THCS Lượng Minh lại nằm cheo leo ở lưng chừng đồi. Muốn lên đến trường học sinh phải vượt qua một dãy bậc đá khá dài, đi một mình đã phải vất vả mới lên được, huống hồ trên lưng Chôm còn có Mậu. Vừa rồi, một nhà hảo tâm đã gửi tặng Mậu một chiếc xe lăn để tiện đi lại nhưng ở địa hình miền núi này, chiếc xe lăn hiếm khi phát huy tác dụng. Chôm không ngại, tấm lưng bé nhỏ của Chôm vẫn sẵn sàng song hành cùng Mậu đến trường. Nhìn cái dốc cao ngất, Chôm quả quyết: “Cháu sẽ cố gắng để Mậu không phải nghỉ buổi học nào. Nếu hôm nào mệt quá không cõng được Mậu, cháu sẽ nhờ các bạn khác giúp một tay”.
Nói về tình bạn đẹp và hành trình 5 năm cõng bạn đến trường của Lô Lương Chôm, thầy Lô Văn Hải - Hiệu trưởng trường Tiểu học Lượng Minh - cảm kích: “Hành động của Chôm rất đáng được biểu dương. Tình bạn của Chôm và Mậu đã được nhà trường tuyên dương và lấy làm tấm gương cho các bạn khác trong trường”.
Hoàng Lam - Uyên Ly

Thứ Hai, 9 tháng 8, 2010

Hình như thu


Hình như thu

Một chút mưa về-bay hương xưa ?
vàng như mộng ước nắng giao mùa
bé thấy mắt người chiều rất lạ
nhìn áng mây buồn theo gió đưa !
**
Lờ lửng,mây bay-mây về đâu ?
về phía nào xa khói tím màu
rất nhẹ sương lên mờ -sương khói
đất trời như cũng nhớ thương nhau !

lớp 9
đinhlộc

Thứ Hai, 15 tháng 3, 2010

Mùa xuân tóc ngắn

Mùa xuân
tóc ngắn


Ừ nhỉ,tóc em còn ngắn lắm !
mùa xuân về gọi tuổi trăng rằm
hình như em có buồn trong mắt
một thoáng
khi nhìn mây trắng bay !

Em đã lớn rồi ư -con bé ?
không đâu
dẫu má đỏ,môi hồng,
dẫu áo em bay chiều tan học
đã có mắt nhìn theo ngóng trông !

Em-vẫn hồn nhiên-em tóc ngắn !
trong veo màu mắt,chớm mơ buồn
chỉ để ươm hồng cho tuổi mới
nghĩ-trần gian-chẳng-có-ai !

lớp 9
đinhlộc

Thứ Bảy, 13 tháng 2, 2010

XƯỚNG HOẠ ngày Xuân


thơ Xuân

Bài xướng

Ô kìa ! mai đã trỗ bông vàng
Nắng ấm rực hồng sương khói tan
Mắt biếc em cười ,khoe áo mới
Phố phường rộn rã đón xuân sang !

lớp 8
đinhthọ



Bài hoạ
Má đỏ hồng em áo lụa vàng
Một trời nắng đẹp bóng mây tan
Vàng sân hoa cúc,hoa mai nở
Khoe sắc hương mừng năm mới sang !

lớp 10
đinhlộc

Thứ Hai, 1 tháng 2, 2010

Góc nhạc XUÂN



*(tắt nhạc nền !)

Thứ Năm, 14 tháng 1, 2010

Cành Hoa Trắng


Cành hoa trắng

Nghe
trong tiếng ong bay
hình như đất
cũng ngất ngây bồi hồi !
mùa rét mướt
đã qua rồi
những hồn hoa
rụng xuống đời trỗ bông
**
Có cô tiên
lạc xuống trần
rung đôi cánh mỏng
nụ thầm toả hương !
cành hoa trắng muốt
khói sương
trong đêm trừ tịch
nhớ thương cõi nào !
**
Sáng mồng một
nắng xôn xao
trong vườn hoa
đủ sắc màu đòn xuân
nâng cành hoa trắng
bâng khuâng
Em đâu biết
đó-cô tiên-giáng trần !

lớp 9
đinhlộc

Thứ Sáu, 1 tháng 1, 2010

Đoản khúc-Em nghe mùa xuân đến

Em nghe
mùa xuân đến

Rất khẽ thôi, em nghe mùa xuân về đâu đó.
Bầu trời như trong hơn với những cánh én từng đàn dập dìu trẩy hội.Mây bỗng mượt mà óng ả, nhẹ tênh .Mây bay thật nhẹ,hình như muốn dừng chân lữ thứ?
Hàng dương liễu xanh xỏa tóc trên con dốc xuôi trường đã đổi màu tóc mới-cái màu vàng cháy trông héo úa lại tràn đầy nhựa sống đến lạ kì-hoa dương liễu đấy ! Những note nhạc của nhạc sĩ Văn Cao vang theo từng bước chân em- dặt dìu trầm lắng trong tiếng thông reo "...người đi theo mây nước xa muôn trùng,dừng bước phiêu linh về chốn cũ-tới đây mây núi đồi chập chùng- liễu dương hơ tóc vàng trong nắng..." (Bến Xuân)
Và nắng lên.Mùa đông chỉ còn một chút sắt se trong mù sương mai sớm,rồi cũng tan theo mùa-cho nắng hồng tươi theo em đến lớp.
Cỏ dưới chân em mềm mượt lá nhung non.
Gió lướt nhẹ trên vòm lá xanh qua vườn nhà ai nõn nà lộc biếc .
Thoang thoảng những hương bay-mùi hương thật dịu dàng -thật nồng nàn như về từ quá khứ.Hương của cỏ cây,hoa lá -hay hơi thở của đất trời không biết nữa mà cứ làm em ngây ngất bồi hồi !
Mùa xuân đã đến tự bao giờ !
Em lắng nghe. Em chìm đắm trong không gian thân thuộc,tinh khôi- nắng thuỷ tinh trong veo màu mắt ngọc...
...Bỗng dưng em thấy mình không còn bé dại !

Lớp 9
đinhlộc