Thứ Ba, 13 tháng 10, 2009

Viết ngắn.

Cho một lần
trở lại

Quê hương của em đó,ngôi nhà cũ của em đó...tất cả đang hiện hữu ,sao im lìm bất động ? sao xa lạ điêu tàn ?
Quê hương ơi, ngôi nhà thân mến của em ơi hãy reo mừng lên đi chứ! Em đã về đây sao im vắng thế nầy ? Tám năm dài rời mãnh đất nầy ra đi,em đã sống trong nhung nhớ ngút ngàn...Bây chừ trở về,trở về trên con dốc ngày xưa để nghe hồn mình rưng rưng muốn khóc ...
Ngày xưa--ơi ! những tháng ngày đẹp như thơ và ươm đầy hương mật ngọt. Ngày xưa có bốn Tùng thường dắt con bé tóc "bum bê" lang thang trong rừng,tìm bắt những tổ chim.Đôi mắt của con bé ấy hay nhè chi lạ,cựa một tí cũng đã...nhè,đã bắt bốn T phải đền cho thật nhiều hoa-những bông hoa Mua màu tím ngắt đẹp lạ lùng khiến giận hờn bay đâu mất-con bé lại toe miệng cười(ôi nụ cười ...răng sún !) ,cho bốn một cái nhìn thương mến chi là...
Giờ đây chỉ còn là tưởng nhớ trong em...Ngày tháng hồng đã vụt khỏi tầm tay-con nước thời gian đã cuốn tuổi thơ em về nơi nào xa lắc,chỉ còn lại đây một quê hương rách nát và ngôi nhà hoang vắng hằn rõ những vết đạn thù...
Em đưa mắt nhìn khắp mọi nơi,men theo từng bờ cỏ cố tìm lại những dấu tích ngày xưa...nhưng không còn gì ngoài ngôi nhà xiêu vẹo. Chiến tranh,bom đạn...đã bóp chết tuổi thơ,cướp mất của em tất cả rồi . ơi,em cứ ngỡ về đây để tìm gặp những gì thân yêu,những kỉ niệm êm đềm dịu ngọt...Tìm lại những con đường quen thuộc ngày xưa,có em bé bỏng chạy tung tăng hái hoa bắt bướm...Những con đường đó bây chừ đâu còn nữa,cỏ xanh đã mọc chắn cả lối đi .Hồi đó em là con bé yêu cỏ.nhất. Những buổi chiều em thường hay nằm dài trên thảm cỏ hàng giờ mơ mộng ngắm mây bay ,cho bốn T cười cười bảo em là ..."thi sĩ "...Nhưng với ngày xưa cơ...Chừ đứng trước khung cảnh hoang liêu nầy,em thấy ghét cỏ ghê ghê là. Cỏ đã đồng lỏa với chiến tranh,vùi dập bao chứng tích thân yêu,bao kỉ niệm êm đềm...
**

Chao ơi ! một lần trở lại để em nhận diện quê hương qua hình hài nầy sao ? Em muốn được hóa thân thành gió để bay đi tìm lại những gì đã mất...Em muốn được ngược dòng thời gian để tìm về,,,Nhưng,em chỉ là con bé con-vòng tay nhỏ bé của em làm sao níu lại được những gì đã vĩnh viễn ra đi !
Em thẩn thờ nhìn quê hương đang mờ dần trước mặt .Nước mắt nhạt nhoà-hay bóng hoàng hôn đang phủ tím ? Buổi chiều đã về rồi sao ? quê hương thần linh ơi ! ngôi nhà yêu dấu ơi ! cho em xin một lần vẫy tay từ tạ ,xin giả từ tuỗi ấu thơ ngà ngọc...Em về, tiếp nối những chuỗi ngày sống trong vô vàn thương nhớ !

lớp8
đinhlộc

2 nhận xét:

  1. qua vang di qua de lai bay gio la ca mot mien nho co hi .Con thich bai nay ngon tu rat hay loi van de rung dong long nguoi

    Trả lờiXóa
  2. -Bài của bé lớp 8 mà được khen ,hắn vui lắm đó ! Miền nhớ của cô về tuổi nhỏ chắc không bao giờ nguôi bé Ni à -cô thấy mình hạnh phúc khi-còn-cái-để-nhớ !
    -ừ bé Ni giỏi lắm,chui vô đươc cả chỗ "theo dỏi blogs " ! nhưng răng bé không gõ chữ có dấu ?lười biếng ha ?

    Trả lờiXóa